HÔN
NHÂN THEO Ý CHÚA
(Mục Sư Dương
Quốc Tùng)
Trong một buổi hôn lễ, đến
phần cô dâu và chú rể tuyên bố lời thề ước,
cả hai nói với nhau, “Dù cho bất cứ hoàn cảnh
nào, dầu vui mừng, dầu khốn khổ, chúng ta
sẽ ở bên nhau trọn đời.”
Mục sư Chủ Lễ ngắt lời
hai người, “Hai người không biết nó sẽ
khổ đến mức độ nào. Nếu
mà hai người biết, hai người sẽ không dám đứng
đây đâu.”
Hai người thanh niên ngồi tâm sự
với nhau về hôn nhân, một người nói, “Hôn nhân là
giai đoạn bão tố khủng khiếp nhất đời
người.”
Với những ai đã lập gia đình
rồi, chúng ta đều kinh nghiệm không cần phải
chờ đợi lâu dài giai đoạn khủng khiếp đó. Chẳng bao lâu sau
khi bước vào hôn nhân chúng ta sẽ kinh nghiệm giai đoạn
đầy tranh cãi, lời qua tiếng lại, lời bay,
rồi tên bay, rồi trứng bay, rồi chén dĩa bay. Thỉnh thoảng có người bị đánh ngã
gục trên đấu trường. Ðây
là giai đoạn mà vợ chồng gây đau khổ cho
nhau.
Một vị Mục sư cử hành hôn
lễ cho một cặp thanh niên nam nữ. Hai
tháng sau Mục sư nhận được một tấm
thiệp cảm ơn từ chú rể, “Thưa Mục Sư,
con cảm ơn Mục sư đã đem hạnh phúc
của con đến chỗ chấm dứt một cách
tốt đẹp.”
Hôn nhân không phải khủng khiếp như
vậy nếu chúng ta biết sống bằng Lời
của Chúa.
ÐƯỜNG
LỐI CỦA CHÚA
Khi
chúng ta mua xe, chúng ta có quyển cẩm
nang cho người làm chủ. Người kỹ sư
chế ra chiếc xe đó biết làm
cách nào để cho xe chạy bền nhất.
Có
lần tôi mua một chiếc máy thu thanh
nhỏ, chạy bằng bin loại sạc trở lại
(rechargeable battery). Những viên bin nầy đã được
sạc sẵn rồi. Tôi xử dụng
chỉ khoảng 10 phút rồi đem sạc.
Sau đó tôi đọc sách chỉ dẫn và
biết rằng, đừng sạc bin cho đến khi
xử dụng hoàn toàn hết điện trong bin. Tôi không biết
rằng lần sạc đầu tiên là lúc mà tôi program hay
quyết định thời gian mà bin sẽ được
xử dụng trong tương lai sau mỗi lần sạc.
Từ đó trở đi, tôi chỉ xử
dụng bin được 10 phút là phải sạc trở
lại.
Tôi đã làm điều tôi nghĩ là tốt
nhất, mà không chú ý đến điều mà người
chế ra máy chỉ dạy.
Chúa tạo dựng nên người nam từ
bụi đất, người nữ từ xương sườn
của người nam. Chúa là Chủ Lễ
của cuộc hôn nhân đầu tiên, và Chúa biết điều
gì tốt nhất cho hôn nhân.
Nhưng Satan là kẻ đã phản nghịch
Chúa trên thiên đàng, chống lại uy quyền của
Ðức Chúa Trời. Bị đuổi
xuống trần thế, tại vườn Êđen, Satan
cám dỗ tổ phụ loài người là Ađam & Êva đi
nghịch lại đường lối Chúa. Họ không vâng phục Lời Chúa mà ăn trái
cấm, và hậu quả là họ phải chết.
Từ đó trở đi, trong tâm hồn
của mỗi một người hiện diện trên
thế gian, đều có tinh thần chống nghịch
lại Lời Chúa, uy quyền của Chúa.
Ví
dụ: Ðiều Răn Thứ 2 Chúa phán, “Ngươi đừng
làm hình tượng để thờ lạy.” Nhưng đi đâu cũng thấy con người
làm hình tượng để thờ phượng. Vào những nơi người ta thờ phượng
Chúa cũng có hình tượng trong đó.
Ðiều
Răn Thứ 3, Chúa phán, “Ngươi chớ lấy Danh
Ðức Chúa Trời làm chơi.” Biết bao nhiêu tên ở trên
thế giới để gọi mà không dùng, chỉ dùng Danh
Trời mà gọi, đi đâu cũng nghe người ta
dùng Danh Trời làm chơi: “Ghét thì cũng quá Trời, đẹp
cũng quá Trời, mà xấu cũng quá Trời, giỏi quá
Trời, dở cũng quá Trời, cao thì cũng quá
Trời, thấp cũng quá Trời...”
Ðiều
Răn Thứ 4, Ðức Chúa Trời dạy, “Hãy nhớ ngày
Sabát đặng làm nên ngày thánh. Ngươi hãy
làm hết công việc mình trong 6 ngày, Nhưng ngày thứ
bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi.”
Thế mà con người vẫn quên ngày đó. Chẳng những quên mà còn đổi qua ngày
thứ nhất, rồi hủy bỏ. Dân
sự của Chúa thì tìm đủ mọi cách ngụy
biện để khỏi giữ ngày đó.
Nhưng những người khiêm nhường,
biết đường lối của Trời là tốt
nhất, sẽ hạ mình và công nhận uy quyền của
Chúa và Lời của Ngài.
Trong ngày sau rốt, Kinh Thánh báo trước
rằng, “núi của nhà Ðức Giê-hô-va sẽ được
lập vững trên đỉnh các núi, cao hơn các đồi. Mọi nước
sẽ đổ về đó, và nhiều dân tộc sẽ đến
mà nói rằng: Hãy đến; chúng ta hãy lên núi Ðức
Giê-hô-va, nơi nhà Ðức Chúa Trời của Gia-cốp: Ngài
sẽ dạy chúng ta về đường lối Ngài,
chúng ta sẽ đi trong các nẻo Ngài. Vì
luật pháp sẽ ra từ Si-ôn, lời Ðức Giê-hô-va
sẽ ra từ Giê-ru-sa-lem.” ( Êsai 2:2,3)
Chúng ta có 2 sự lựa chọn,
hoặc sống theo ý mình, hoặc
sống theo ý Ðấng Tạo Thành chúng ta là Ðấng biết điều
gì tốt nhất cho chúng ta.
BỔN PHẬN
CỦA VỢ
Theo Kinh Thánh sách I Phierơ 3:1-6 thì
bổn phận của người vợ là thuận
phục chồng.
“Hỡi
người làm vợ, hãy phục chồng mình, hầu cho
nếu có người chồng nào không vâng theo
Ðạo, dẫu chẳng lấy lời khuyên bảo,
chỉ bởi cách ăn ở của vợ, cũng đủ
hóa theo, vì thấy cách ăn ở của chị em là tinh
sạch và cung kính. Chớ tìm kiếm sự trang sức
bề ngoài, như gióc tóc, đeo đồ vàng, mặc áo
quần lòe loẹt; nhưng hãy tìm kiếm sự trang
sức bề trong giấu ở trong lòng, tức là sự
tinh sạch chẳng hư nát của tâm thần dịu dàng
im lặng, ấy là giá quí trước mặt Ðức Chúa
Trời. Vì các bà thánh xưa kia, trông cậy Ðức Chúa
Trời, vâng phục chồng mình, đều trau giồi
mình dường ấy; như Sa-ra vâng phục Áp-ra-ham, gọi
người là chúa mình; nếu các chị em làm điều
lành, không sợ chi hết mà rối trí, thì trở nên con gái
của Sa-ra vậy.”
Hai
người không thể cùng điều khiển một con
ngựa. Một nước không thể nào có
2 vua. Một đội quân không thể
nào có 2 tướng chỉ huy. Tất
cả mọi tập thể, phải có một người
lãnh đạo.
Kinh Thánh dạy bổn phận của dân
chúng thì phải tôn trọng uy quyền của chánh phủ. Công
nhân thì phải tôn trọng quyền của chủ mình.
Con cái thì phải vâng lời cha mẹ. Trong gia
đình thì vợ phải thuận phục chồng.
Một gia đình lý tưởng là khi
chồng là tổng giám đốc, và vợ là tổng
quản lý.
Mọi sự thường ngày người
vợ quyết định. Nhưng có
những vấn đề quan trọng, cả hai cùng góp ý
kiến để đi đến quyết định
tốt nhất. Nếu vấn đề
quan trọng mà cả hai không thỏa thuận nhau được,
thì người chồng phải làm quyết định
tối hậu, có tiếng nói sau cùng.
Các
nhà nghiên cứu cho biết rằng, hôn nhân trải qua 4
thời kỳ:
Thời Kỳ Trăng
Mật
kéo dài khoảng 1 năm đầu của hôn nhân. Trong
thời kỳ nầy, vợ chồng bỏ qua những
khuyết điểm của nhau. Ðây là
thời kỳ “đêm nằm thì ngáy o o, chồng yêu
chồng bảo ngáy cho vui nhà. Ði chợ thì hay ăn quà, chồng yêu chồng bảo về
nhà đỡ cơm. Trên đầu những rác cùng rơm,
chồng yêu chồng bảo hoa thơm
cài đầu.”
Thời kỳ
thứ 2
là giai đoạn tranh chấp quyền hành trong gia đình,
kéo dài từ năm thứ 1 đến năm thứ 6. Trong giai đoạn
nầy vợ chồng tìm cách thay đổi người
bạn đời theo ý mình. Nhưng chúng
ta đừng quên: chúng ta không thể thay đổi người
phối ngẫu. Chúng ta chỉ có thể thay đổi
chính mình, khi chúng ta thay đổi chính mình, người kia sẽ thay đổi theo.
Thời kỳ
thứ 3
là giai đoạn không thỏa lòng. Thời
kỳ nầy kéo dài từ năm thứ 7 đến năm
thứ 14. Ðến lúc nầy chúng ta kết luận người
bạn đời không thỏa mãn được đòi
hỏi của chúng ta. Chúng ta hoang mang không biết
có lối thoát nào khác chăng. Chúng ta
thấy vườn cỏ nhà người khác sao xanh tươi
quá vậy. Nhiêảu lúc xung đột
với nhau chỉ có 1 vấn đề và xảy ra cả
10 năm.
Thời kỳ
thứ 4
là lúc mà chúng ta chấp nhận sự thật. Thời
kỳ nầy kéo dài từ năm thứ 15 trở lên.
Sự gần gũi, sự hòa thuận
bắt đầu gia tăng trong tình nghĩa vợ
chồng. Vợ chồng học để yêu
nhau và chấp nhận cá tánh của người phối
ngẫu.
Ðừng nản lòng nếu vợ chồng có
xung đột với nhau hoài về 1 vấn đề nào đó. Thời
gian trôi qua, mọi sự sẽ tốt đẹp hơn.
Tôi khuyến khích quý vị, nhờ ơn Chúa
hãy nhẫn nại, đừng đầu hàng quá sớm. Và
cũng cầu nguyện nhờ ơn Chúa để tránh
bớt những xung đột. Bão
tố vừa vừa thì giúp chúng ta trưởng thành,
vững chắc hơn. Nhưng nếu
bão quá mạnh quá nhiều thì cũng thổi trốc
gốc, phá hủy tình yêu của cả hai.
Nếu
chúng ta biết chấp nhận đường lối Chúa,
công nhận rằng đường lối của Ngài là
tốt nhất, sống theo Lời Ngài
thì thời gian bão tố không cần phải kéo dài đến
15 năm.
Theo
Nhật Báo USA Today, September 29, 1999, các nhà chuyên môn có thể
tiên đoán đôi lứa nào sẽ dẫn đến ly
dị bằng cách phân tách dữ kiện trong vòng 3 phút đầu
khi cuộc tranh cãi xảy ra. Những cặp vợ
chồng khi bắt đầu cuộc xung đột mà dùng
những lời lẽ nặng nề, gương mặt,
giọng nói hung dữ, không sớm thì chầy sẽ
dẫn đến ly dị.
Những
nan đề lớn thường
xảy ra khi người nữ đem vấn đề ra,
với giọng gay gắt, chỉ trích, rồi người
nam đáp lại cũng với thái độ hung dữ.
Trong những hôn nhân vững mạnh, khi
bắt đầu bàn cãi một vấn đề gì, họ
ít dùng những lời phê bình chỉ trích, đay nghiến
gay gắt.
Nhưng dùng những lời lịch sự, nhã nhặn, lành
mạnh, tươi sáng, xây dựng.
Ðức Chúa Giê-su phán, “Phước cho
những kẻ nhu mì, vì sẽ hưởng được đất.” (Mathiơ 5:5)
Ðầu
phục không có nghĩa là người đó kém quan trọng
hơn, mất đi nhân phẩm của mình, hay không bình đẳng
với người kia.
Ðức Chúa Giê-su bình đẳng với
Ðức Chúa Trời. Nhưng thay vì đưa mình lên, Chúa
Giê-su lại hạ mình và đầu phục Ðức Chúa
Trời, trở nên như tôi tớ, và vâng phục đến
chết trên thập tự giá. Kết quả
là gì? Mọi đầu gối trên
trời và dưới đất đều sẽ thờ
lạy Ngài (Philíp 2:5-11). Chuồng chiên và
máng cỏ mà vẫn được nhắc mãi đến
hôm nay. Thập tự giá sỉ nhục
mà vẫn còn được tôn thờ cho đến ngày
nay.
Người
vợ biết hạ mình thấp hơn chồng một
chút sẽ: 1) Thay đổi được lòng chồng
mình, chiếm được con tim của chồng (câu 1,2); 2) Phát triển được những đức
tính cao đẹp trong tâm hồn mình (câu 4,5), không chú ý đến
vật chất, không xa hoa bề ngoài nữa; 3) Sẽ tìm được
sự bình an cho gia đình, cho tâm hồn mình (câu 6). Không còn lo lắng ưu tư sợ hãi chồng
sẽ ngoại tình. Khi con tim
của người chồng đã cho người vợ
ngoan hiền, thì không thể nào chia xẻ cho một hình
ảnh khác được.
Cành cây nào đầy trái thì trĩu nặng,
cong thấp.
Cành cây không không trái thì vươn thẳng lên
trên. Người tài đức sẽ
hạ mình khiêm tốn.
Dương
Chu sang nước Tống, đến ở trọ một
nhà kia. Trong nhà có 2 người con gái:
một người đẹp, một người
xấu.
Dương Chu thấy trong nhà ai cũng quý người
xấu, và khinh người đẹp. Lấy
làm lạ và hỏi, thì có người trả lời
rằng, “Người đẹp tự cho mình là đẹp,
lên mình mà mất đẹp, chúng tôi không thấy người
đó đẹp chỗ nào nữa. Người
xấu, tự biết mình là xấu, hạ mình, và chúng tôi đều
yêu thích.”
BỔN
PHẬN CỦA CHỒNG
Lời
Chúa dạy người chồng phải có hai bổn
phận đối với vợ mình: 1) “Tỏ ra khôn ngoan
trong cách ăn ở;” 2) “Kính nể (hay
tôn trọng) vợ mình.”
“Hỡi
người làm chồng, hãy tỏ điều khôn ngoan ra
trong sự ăn ở với vợ mình, như là với
giống yếu đuối hơn; vì họ sẽ cùng anh
em hưởng phước sự sống, nên phải kính
nể họ, hầu cho không điều gì làm rối
loạn sự cầu nguyện của anh em.” (I Phierơ
3:7-8).
Trong thế kỷ thứ 21 là thế kỷ
người ta cho rằng nam nữ bình quyền, mọi
sinh hoạt của nữ giới đều giống như
nam giới, mà Kinh Thánh lại cho rằng phái nữ là
“giống yếu hơn.” Nhưng lời Kinh
Thánh vẫn còn hiệu nghiệm.
Bác
Sĩ Mariannne Legato, trong quyển “Eve’s Rib: the New Science of
Gender Specific Medicine and How It Can Save Your Life,” tạm dịch,
“Xương Sườn của Êva: Nền Y Học Mới
Chuyên về Giới Tính và Phương Pháp Cứu Mạng
Sống Của
Bạn,”
viết như sau:
“Chúng tôi tìm thấy rằng trong tất
cả mọi hệ thống của cơ thể, từ
tóc trên đầu cho đến nhịp tim đập, đều
có những điểm khác biệt quan trọng về y lý
giữa nam và nữ.”
Theo tạp chí Sức Khỏe (Health) September
2002, cho biết trong cùng một hoàn cảnh, nữ giới
cảm thấy đau đớn nhiều hơn nam
giới; nữ giới nhức đầu 3 lần
nhiều hơn nam giới.
Hai chữ “khôn ngoan,” đến từ
chữ Hy lạp katagnosin, có nghĩa là kiến thức,
sự hiểu biết. ?Ðược dịch tiếng Anh là
“considerate” hay là thận trọng, ân cần, cân nhắc. Tức là người chồng đối
xử với vợ phải hiểu biết tâm lý của
vợ. Thông cảm và cân nhắc thận
trọng với nhu cầu về tình cảm, tâm linh, và
vật chất của vợ. Chữ “Yếu
Ðuối” dịch từ ASTHENESTERÒ, chỉ về sự
yếu đuối hơn của người vợ về
thể xác và tình cảm.
Bổn phận thứ hai của người
chồng là “kính nể,” hay tôn trọng người vợ. Tôn
trọng cảm xúc, sự suy nghĩ, và ao ước
của vợ. Chồng có thể bất
đồng ý kiến với vợ, nhưng chúng ta tôn
trọng ý kiến đó.
Thông thường thì những gì mà chồng
thiếu, thì người vợ có điều đó để
bù vào.
Vì Ðức Chúa Trời tạo nên người nữ để
bù đắp vào sự thiếu thốn của người
nam
Lý
do nên tôn trọng vợ: 1) nếu cả hai cùng tin Chúa, người
vợ sẽ cùng chồng hưởng phước sự
sống. Cùng sống bên nhau không phải
chỉ trong đời nầy, mà còn đời sau trên thiên đàng
(không phải trong tình nghĩa vợ chồng như ở dưới
thế gian); 2) Sự thành công của người chồng
về lãnh vực xã hội, tinh thần, và tâm linh tùy
thuộc vào hạnh phúc trong gia đình. Nếu
cửa nhà đầm ấm, thì sự nghiệp được
thành công phát đạt. Thuận vợ
thuận chồng, tát bể đông cũng cạn.
Hôn
nhân không phải là đi tìm một người mà mình có
thể sống chung với, mà đi tìm
một người mà mình không thể nào sống mà
thiếu người đó trong cuộc đời.
Ðừng yêu người bạn đời
của mình như là một thánh nhân, mà hãy yêu người
bạn đời của mình như là một tội nhân. Chỉ
khi nào chúng ta biết yêu người bạn đời
của mình như là một tội nhân, tức là thấy rõ
những điểm xấu mà vẫn yêu, đến lúc đó
mới thật là tình yêu.
Bạn hãy trả lời những câu hỏi
sau.
Cả hai vợ chồng:
Trúng
hay Sai: là người bạn cộng sự hay đối
thủ của nhau?
Trúng hay Sai: có giúp đỡ nhau để
tăng trưởng trong đức tin chăng?
Trúng hay Sai: sống đặt
nặng tâm hồn hay vật chất?
Trúng hay Sai: có thông cảm với
nhau hơn mỗi ngày chăng?
Trúng hay Sai: có bén nhạy về nhu
cầu của nhau chăng?
Trúng
hay Sai: hôn nhân là nguồn phước hạnh từ Chúa hay
ngăn chận ơn phước của nhau?
KẾT
LUẬN
Thời gian là năm 1912. Ông
bà Straus là hành khách trên chiếc tàu định mệnh và đi
vào lịch sử Titanic.
Khi chiếc Titanic chìm vào lòng đại dương,
đa số phụ nữ được cứu thoát,
chỉ có một số ít bị mất mạng. Những phụ nữ mất
mạng vì lý do tiếc vật chất, nhưng chỉ có bà
Straus mất mạng vì lý do bà không thể rời chồng.
Khi chiếc tàu Titanic bắt đầu chìm,
những phụ nữ và trẻ em đang kinh hoàng được
cho lên những chiếc tàu cấp cứu. Ông bà Straus bình tỉnh giúp đỡ
và an ủi hành khách trên tàu, cũng như
giúp nhiều người xuống tàu cấp cứu.
Rồi họ giúp người tớ gái trong
gia đình xuống tàu cấp cứu. Sau đó Ông Straus xoay
qua và nói với vợ mình, "Em hãy xuống tàu với người
tớ gái và nhũng người phụ nữ khác.”
Bà
Straus đi theo chiếc thang để
xuống tàu cấp cứu. Khi một chân được
đặt lên tàu cấp cứu, bà chợt dừng lại
và quay về con tàu Titanic đang chìm xuống.
Ông Straus khẩn khoảng nói, “Em ơi, hãy bước
vào tàu cấp cứu đi.”
Nhưng
bà Straus nhìn sâu vào mắt của chồng mình, người
mà bà đã cùng chung sống bao nhiêu năm
qua, người bạn đời của bà, người
cùng bà chia xẽ mọi buồn vui trong đời sống.
Bà
cầm tay ông, kéo thân thể đang run rẫy
của ông gần lại bà và nói, “Không, em sẽ không bao
giờ bước vào tàu cấp cứu. Chúng ta đã bên nhau
qua nhiều năm của đời sống. Bây giờ chúng ta đã
già. Em sẽ không rời anh. Nơi nào anh đến, nơi đó
em sẽ đi theo.”
Hai
người đứng trên boong tàu, tay
trong tay. bà
dựa vào chồng một cách can đảm. Người chồng quàng tay ôm vợ mình, cùng nhau chìm theo con tàu Titanic
vào lòng đại dương.
Họ đã làm trọn lời hứa, sống
chết có nhau bên nhau trọn đời.
Mục Sư Dương
Quốc Tùng
Copyright © by Peace
& Happiness Ministry
All Rights Reserved